Người ta hay nhắc về Barcelona như một biểu tượng của thứ bóng đá đẹp với những nghệ sĩ như Ronaldinho, Messi hay Iniesta. Tôi cũng vậy, cũng tìm đến Barca cùng niềm đam mê với lối chơi tấn công hút hồn đấy. Nhưng nếu phải chọn một người để lại cho tôi nhiều cảm xúc nhất ở một tập thể đầy rẫy ngôi sao tấn công như vậy, tôi sẽ chẳng ngần ngại một chút nào để chọn Puyol.
Hơn 600 trận thi đấu cho Barcelona, những thông số kỹ thuật ở Puyol chẳng làm cho một nhà phân tích nào cảm thấy đáng để tâm. Chuyền bóng? Ở một đội bóng với tiki taka là linh hồn như Barca, chuyền bóng chỉ như điều cơ bản nhất. Kỹ thuật? 1 vài pha roulette của anh chìm nghỉm trong vô vàn những màn trình diễn ma thuật. Tắc bóng? Những phân tích không chỉ ra đấy là điểm mạnh của anh. Nhưng những thống kê khô khan đó không phải là điều mà các cule nhớ về Puyol. “Tarzan”, 1 trong số vô vàn biệt danh mà cule đặt cho Puyol dường như đã thể hiện được hết phong cách chơi của anh. Quả cảm, quyết liệt, luôn cháy hết mình trên sân, đó đơn giản chỉ là những nét phác thảo qua về hình ảnh người đội trưởng đáng kính của Barcelona.
“Tôi không có kỹ thuật của Romario, tốc độ của Overmars hay sức mạnh của Kluivert. Nhưng tôi làm việc chăm chỉ hơn những người khác. Tôi giống như một sinh viên không thông minh, nhưng chăm chỉ và luôn đạt kết quả tốt trong các kỳ thi.”
Puyol đã từng tự nhận xét như vậy về mình khi trả lời phỏng vấn về lối chơi của anh. Thật vậy, chứng kiến anh chơi bóng, tôi mới cảm nhận được sự chăm chỉ mà anh đã nói. Có thể khi những Maldini hay Nesta xoạc bóng, người ta lại trầm trồ về đỉnh cao của nghệ thuật phòng ngự. Nhưng với tôi, khi Puyol đưa ngực ra phá bóng từ cú sút của Obiorahtrước cầu môn của Bonano, đó mới là phòng ngự. Thử hỏi trong thế giới bóng đá có mấy người chặn được cú sút của Carlos. Với những thủ môn hàng đầu thế giới, họ còn phải bất lực trước những pha ra chân như búa bổ của hậu vệ người Brazil. Nhưng trước mặt Carlos lúc đấy, không phải là đôi bàn tay của thủ môn mà là gương mặt của Puyol.Hay như ở trận đấu với Zaragoza, máu đã chảy trên đầu của người thủ lĩnh, nhưng anh vẫn miệt mài lao đi và chiến đấu như chẳng có chuyện gì đã xảy ra. Chứng kiến anh thi đấu, đôi khi tôi tự vấn bản thân, liệu có nỗi sợ nào trên sân có thể khiến anh chùn bước?
World Cup 2010, người ta thường nhớ tới phong độ đỉnh cao của Villa hay pha bắt vô lê lịch sử của Iniesta. Nhắc tới Puyol ở giải đấu đó, chắc người ta chỉ nhớ về bàn thắng quý giá vào lưới Đức để kéo Tây Ban Nha vào chung kết. Nhưng với tôi, đó chưa phải ký ức đáng nhớ nhất về “Tarzan” ở World Cup 2010. Trận chung kết, với một tình huống tăng tốc, Robben có cơ hội đối mặt với Casillas để khai thông thế bế tắc. Đuổi theo Robben khi đang bứt tốc thực sự là 1 điều quá khó với các hậu vệ. 4 năm sau ở Brazil, Ramos dù xuất phát trước cũng đã phải chào thua tốc độ của Robben trong 1 tình huống tương tự. Trở lại với đêm ở Nam Phi, khi gần như tất cả đã buông xuôi để mặc Robben đối mặt với Casillas thì Puyol vẫn miệt mài đuổi theo cầu thủ người Hà Lan. Chỉ 1 nhịp dừng bóng của Robben cùng với tác động vừa đủ của Puyol, Casillas đã làm nốt phần việc còn lại để nghịch chuyển bánh xe số phận của Tây Ban Nha để rồi sau đó, mọi việc đều đi vào lịch sử.
Mái tóc xù, gương mặt dữ dằn cùng 1 lối chơi đầy quyết liệt, nhưng Puyol có lẽ là cầu thủ fair-play nhất mà tôi từng được chứng kiến. Liệu có cầu thủ nào bị đối thủ tát vào mặt nhưng lại lao đến chỉ để ngăn cản đồng đội mình gây hấn. Hay khi anh chạy từ sân nhà đến góc sân để ngăn cản điệu nhảy ăn mừng của Thiago và Alves vì sự tôn trọng dành cho đối thủ. Nếu bạn cảm thấy chưa đủ, hãy thử nhìn vào những trận El Classico. Ở đó, xô xát, tranh cãi hay thậm chí là đánh nhau đều quá đỗi bình thường với mọi cầu thủ góp mặt. Nhưng Puyol thì khác. Khi Pique bị CĐV Real ném bật lửa vào người, thay vì khiếu nại với trọng tài, Puyol lẳng lặng giật chiếc bật lửa trong tay Pique rồi ném ra ngoài sân như chưa có việc gì xảy ra. Puyol luôn là vậy. Anh có thể hứng chịu những tổn thương về thể chất để ngăn cản những bất lợi cho đội bóng nhưng cũng chính anh sẽ đứng ra để ngăn cản đồng đội mình khỏi những cuộc chiến vô bổ.
Nhắc tới Pique, tôi lại nhớ đến 1 bài viết rất hay về anh, gã “soái ca” trong mắt các cule. Duy chỉ có 1 điều tôi không đồng ý với bài viết, 1 điều mà nếu mọi người theo dõi Barca hằng tuần đều nhận ra. Puyol chứ không phải Pique mới là tấm lá chắn cuối cùng trước khung thành của Barca. Khi Pique có xu hướng dâng cao tấn công như 1 tiền đạo, cùng với việc 2 cánh của Barca liên tục dâng lên để hỗ trợ tấn công, Puyol vẫn lặng lẽ đứng đằng sau cùng để bịt lại mọi lỗ hổng có thể phát sinh khi đội hình dâng cao.
“Ở bên cạnh anh, tôi luôn có cảm giác được bảo vệ. Tôi biết nếu có lúc nào đó tôi phạm sai lầm, anh sẽ luôn ở đó để giúp đỡ tôi. Anh là thiên thần hộ mệnh của tôi.”
Tôi đã nổi da gà khi đọc những dòng tâm sự đầy cảm xúc của Pique dành cho người đã dìu dắt anh từ khi anh quay trở lại mái nhà xưa. Sự xù xì, gai góc của người đội trưởng vĩ đại đó đã truyền lửa cho Barcelona trọn cả sự nghiệp của anh. Anh luôn ở mọi điểm nóng trên sân, hò hét không biết mệt để đốc thúc đồng đội chiến đấu hết mình. 90 phút trên sân cùng với Puyol cũng giống như 1 giờ rưỡi nghe con sư tử đó gầm thét vậy.
“Anh ấy là người mà ngay cả khi bạn đã dẫn 3-0 và trận đấu chỉ còn vài giây vẫn sẵn sàng hét vào mặt bạn, nếu bạn tỏ ra mất tập trung.”
Ở Barca, Messi, Xavi hay Iniesta có thể là những nghệ sĩ tạo nên vẻ đẹp nhưng Puyol mới chính là người bảo vệ cái đẹp đó, bằng sự xả thân và hy sinh.Mọi người có thể nói Messi là trái tim và Xavi là bộ não của Barca, còn với tôi, Puyol là ý chí của Barca. Trái tim và bộ não có thể mệt mỏi nhưng ý chí thì không. Nó vẫn sẽ bùng cháy đến những giây phút cuối cùng.
Cảm ơn anh, người đội trưởng vĩ đại. Cảm ơn anh vì suốt 15 năm qua anh đã đứng ở đó, trung tâm của hàng phòng ngự, xả thân mình và cống hiến trọn vẹn những gì tinh túy của anh cho Barca. Cuối cùng, tôi xin dùng câu trích của Pique thay cho đoạn kết dòng tâm sự của bản thân về người thủ lĩnh huyền thoại ở Barca.
“Anh là độc nhất. Khi mọi người nói về những Puyol mới nào đó, tôi cảm thấy thật nực cười. Họ có thể tìm kiếm bao nhiêu tùy thích, nhưng sẽ chẳng bao giờ có người thứ hai như anh cả. Cảm ơn anh vì tất cả, Puyi.”

No comments:
Post a Comment